![]() |
|
Chủ tịch tập đoàn - Phiên bản có thể in +- Ebook toán – Đề thi đại học - Download ebook free (http://ebooktoan.com/forum) +-- Diễn đàn: Giải trí (/Forum-Giai-tri--132) +--- Diễn đàn: Truyện cười (/Forum-Truyen-cuoi--115) +--- Chủ đề: Chủ tịch tập đoàn (/Chu-tich-tap-doan--4012) |
Chủ tịch tập đoàn - admin - 31-07-2012 09:58 PM TTCT - Đang bình tĩnh ngồi trong phòng làm việc, vị trưởng phòng tiêu thụ mặt hàng “túi du lịch” của một tập đoàn lớn - thôi, để cho tiện ta cứ gọi là ngài N. - đột nhiên nhận được lệnh lên gặp chủ tịch tập đoàn. Thế là ngài vắt chân lên cổ chạy hết dãy hành lang dài và dừng một lát trước cửa phòng chủ tịch, đưa tay lên chỉnh chiếc mũ đội đầu cho cân đối, hít thật nhiều không khí vào buồng phổi và kính cẩn gõ cửa. - Vào đi! - tiếng nói từ bên kia cánh cửa vọng ra, và ngài N. đã đứng trước mặt vị lãnh đạo cao cấp. - Biết sếp gọi, tôi vội đến ngay! - ngài báo cáo rành rọt và cúi gập người chào. Chủ tịch tập đoàn chăm chú nhìn ngài và bảo: - Quy chế của tập đoàn quy định phải cúi gập người đúng ba mươi độ, vậy mà ông mới cúi có hai mươi bảy độ. Tôi buộc lòng phải bắt ông làm lại nghi thức. Ngài N. có cảm giác trái tim mình vừa rụng xuống chân. Ngài bước đi bồng bềnh ra ngoài hành lang rồi quay trở lại vào phòng chủ tịch. - Có thế chứ, đủ độ rồi đấy - chủ tịch gật đầu - Bây giờ ông báo cáo tôi nghe tình hình công việc ở phòng ông. Ngài N. bắt đầu báo cáo. Chủ tịch nghe được một lúc rồi ngắt lời người thuộc cấp: - Ông vừa nói “năm mươi lăm phần trăm”. Ông có tin chắc con số đó không? Ngài N. cảm thấy mồ hôi đầm đìa trên trán mình. - Thiết nghĩ... - Ông có gì chứng minh không? Ông cần phải nắm chắc chứ. Ông đã nhầm cả một phần trăm rồi. Con số đúng không phải năm mươi lăm phần trăm, mà là năm mươi tư phần trăm. - Tôi xin đại xá... - Không phải xin đại xá mà phải làm việc cho chuẩn xác. Ba tuần trước ông đã báo cáo nhầm đến hai phần nghìn. Ngoài ra, quý gần đây nhất, tổng chi phí tiếp khách của phòng ông cũng lại tăng. Vì sao vậy? Ôi, chủ tịch biết tất tần tật, không thể đánh lừa được lão sếp này. - Chủ tịch hiểu đấy - ngài N. lắp bắp - họa hoằn tôi cũng phải mời đối tác đi nhà hàng. Họ có cao hứng lên thì mình mới dễ ký hợp đồng làm ăn... - Tôi biết điều đó chứ - chủ tịch tập đoàn ngắt lời ngài N. - Vấn đề ở chỗ chi phí tiếp khách thì tăng, nhưng lượng hàng tiêu thụ lại không tăng. Ông có hiểu không? - Dạ, hiểu ạ - ngài N. lẩm bẩm, đầu cúi thấp, rõ vẻ ăn năn hối lỗi. - Lần sau phải báo cáo tôi ở dạng biểu đồ để biết mối tương quan giữa chi phí tiếp khách với lượng hàng tiêu thụ được. Thôi, ông về. Ngài N. cúi rạp đúng ba mươi độ, vừa định quay ra cửa thì bị chủ tịch ngăn lại: - Khoan, làm ơn ngoáy lỗ tai cho tôi cái đã. - Dạ, được hầu sếp thì quý hóa quá ạ! - Tôi cảm ơn trước. Đồ lề trong hộp đây. Ngài N. lấy ra một chiếc chổi lông nhưng chủ tịch nhắc nhở ngay: - Nhớ tháo nắp tai trước. Ngài N. tháo sáu chiếc đinh vít, gỡ ra chiếc nắp tai rồi bắt đầu thận trọng làm sạch microphone. - Trong ấy thế nào? - chủ tịch hỏi - Ổn cả chứ? - Ổn cả, ổn cả - ngài N. khẳng định, mắt vẫn chăm chăm nhìn vào chiếc computer mới. “Trời ơi - ngài buồn rầu nghĩ bụng - hôm nay người ta đặt robot vào ghế chủ tịch tập đoàn. Ngày mai, một robot khác sẽ thế chỗ mình...”. Ngài thở dài đánh “sượt” một cái rồi lắp chiếc nắp tai lại như cũ. Tốt hơn hết lo nghĩ làm cái quái gì. NGỌC NHẬT (selisichkin.ru) SHINICHI HOSHI (Nhật Bản) |